Đêm

Chênh vênh trên con phố đêm. Dòng người qua lại dần thưa thớt. Thi thoảng có gầm gú vài hồi của mấy chiếc mo-to phân khối lớn. 

Lâu rồi không ngắm phố đêm, không dạo những con đường thênh thang nhưng vắng ngắt. Khi ấy, xe lao vun vút, gío táp vào mặt, lạnh ngắt, trơ cái môi tím xám vì gío lùa. 

Đêm lặng. 

Mai lại là ngày cho chuỗi ngày tập trung cao cho việc lớn ngày mới. Mong an lành, trôi chảy. Mong tình an vui, không lụy phiền hay có những bất an từ đâu rơi xuống.

Đêm mệt ngủ vùi.

Đàn ông

Cái này là quan điểm cá nhân, dựa trên chính bản thân mình. Viết ra từ bức xúc sau khi ngồi làm việc mà ngbe mấy thím, mấy mợ ngồi bàn kế bên luận đàm giới đàn ồng.

Đan ông vốn dĩ là xem bậc đại trượng phu, làm việc lớn, sống ngay sống thẳng, không nhịn, không luồn, không hạ mình. Đó là ăn sâu vào tiềm thức của đời từ xưa đến nay. Nhưng đời nay không biết sao mà lần, mà nói, mà cho thỏa ý lòng người.  Khi đàn ông vào bếp, đàn ông chịu ngồi giặt thau đồ, ngồi rửa chén, xếp quần áo, hay xoa vai, bóp đùi, đấm bóp, dọn dẹp cho tươm tất. Không phải người đàn bà ấy dở, hay lười, Không phải đàn ông đó tính đàn bà, hay kỹ tính. Mà đơn giản là những thằng đàn ông đó biết lo, biết nghĩ, tươm tất, và nó đang hết lòng yêu thương đó thôi.

Tiếp tục đọc

Duyên phận

Cuộc đời này thật là lạ. Anh và em từ những người không quen, không biết rồi vô tình trở thành bạn bè, lần hồi trở nên thân thiết để rồi cuối cùng ta lại yêu thương nhau. Và dăm ba lần ta lạc mất nhau, lại tìm nhau, về bên nhau.

Tiếp tục đọc

Mưa…

Saigon mưa. Xe ngã nghiêng, áo mưa gĩu phần phật trong gío. Dáng em nhò nhoi chen giữa dòng xe hối hả dưới mưa. Quãng đường xa, lạnh buốt. Mảng từ chân, giày em ướt sũng. Em nói “em về mua cá thả vào giày nuôi nó”.. 

Tiếp tục đọc

Hòai

Ngòai bãi sông, con cá thòi lòi ngồi đó, ngước 2 con mắt to tròn nhìn theo bông lục bình tim tím bập bềmh trôi ngang qua. Cả dề lục bình, kết từng mảng lớn, trôi dạt vào mé bãi cạn, che lấp cả khúc sông. Mấy đứa trẻ xóm nghèo được một ngày vui đùa với món đồ chơi hàng ưa thích. Xát lát cọng lạp xưởng, mổ đôi khúc lục bình thật mập làm ổ bánh, lấy cái lá non cuộn tròn cắt nhuyễn, lấy mấy chùm bông rải dài trên mặt là có ngay ổ bánh mì ngon béo ngậy theo trí tưởng tượng của bọn nó. Tiếng cười, tiếng giành giật, tiếng la í ới của bọn nó vang hết cái xóm lao động nghèo buổi trưa yên a.

Tiếp tục đọc

Đợi

Anh đợi em nơi chốn cũ, góc đường xưa quen thuộc. Nơi có hàng phượng vỹ đỏ khi hè về, nơi 2 ta ngồi ăn ốc luộc, nơí đầu ngỏ về nhà chúng ta.

Anh đợi em nơi sâu thẳm tâm can, nơi mà thật nhất của tình người với người còn sót lại.

Tiếp tục đọc