Ngộ

Đời người thật ngộ.

Mua cái điện thoại, nào là dán cường lực, nào là lựa cái ốp lưng, lỡ mà rớt nứt là rơi nứoc mắt xót xa.

Vậy mà, cái thân  mình là nguồn tạo ra đủ thứ cảm xúc, vật chất lại bỏ bê đến khó hiểu. Bệnh thì cứ nằm ì đó, chả thuốc, chả khám. Bảo rồi sẽ khỏi.

Tiếp tục đọc

Sợ

Có giai đọan tôi sợ nhiều thứ, từ chuyến xe búyt chạy tuyến cố định, sợ con đường dài với những khúc đường nhiều hồi ức không hay.

Tôi thuộc dạng trốn tránh những nỗi đau cho mình để lại hồi ức không vui. Tôi không đủ sức đối đầu, nên tôi luôn trốn chạy, để tôi không nhói đau thân mình khi vô tình chạm phai.

Tiếp tục đọc

Đêm

Chênh vênh trên con phố đêm. Dòng người qua lại dần thưa thớt. Thi thoảng có gầm gú vài hồi của mấy chiếc mo-to phân khối lớn. 

Lâu rồi không ngắm phố đêm, không dạo những con đường thênh thang nhưng vắng ngắt. Khi ấy, xe lao vun vút, gío táp vào mặt, lạnh ngắt, trơ cái môi tím xám vì gío lùa. 

Đêm lặng. 

Mai lại là ngày cho chuỗi ngày tập trung cao cho việc lớn ngày mới. Mong an lành, trôi chảy. Mong tình an vui, không lụy phiền hay có những bất an từ đâu rơi xuống.

Đêm mệt ngủ vùi.

Đàn ông

Cái này là quan điểm cá nhân, dựa trên chính bản thân mình. Viết ra từ bức xúc sau khi ngồi làm việc mà ngbe mấy thím, mấy mợ ngồi bàn kế bên luận đàm giới đàn ồng.

Đan ông vốn dĩ là xem bậc đại trượng phu, làm việc lớn, sống ngay sống thẳng, không nhịn, không luồn, không hạ mình. Đó là ăn sâu vào tiềm thức của đời từ xưa đến nay. Nhưng đời nay không biết sao mà lần, mà nói, mà cho thỏa ý lòng người.  Khi đàn ông vào bếp, đàn ông chịu ngồi giặt thau đồ, ngồi rửa chén, xếp quần áo, hay xoa vai, bóp đùi, đấm bóp, dọn dẹp cho tươm tất. Không phải người đàn bà ấy dở, hay lười, Không phải đàn ông đó tính đàn bà, hay kỹ tính. Mà đơn giản là những thằng đàn ông đó biết lo, biết nghĩ, tươm tất, và nó đang hết lòng yêu thương đó thôi.

Tiếp tục đọc

Duyên phận

Cuộc đời này thật là lạ. Anh và em từ những người không quen, không biết rồi vô tình trở thành bạn bè, lần hồi trở nên thân thiết để rồi cuối cùng ta lại yêu thương nhau. Và dăm ba lần ta lạc mất nhau, lại tìm nhau, về bên nhau.

Tiếp tục đọc