[Ngoisao.net]: Em sẽ về khi mùa thu sang


Em quay đầu thấy dáng anh cao lớn, anh của em, người con trai sinh ra từ bùn đất, em đã trở về để lại được yêu anh…

Hạ Phong

Sáng nay em thức dậy như bao ngày khác, vẫn căn phòng áp mái nhìn ra ban công ngập sắc hoa hồng. Mùa hè oi nồng, em nằm im nghe tim mình hình như không còn đập, hơi thở chậm lại trong không gian im lặng. Thời gian, em muốn quay lại khoảnh khắc của ngày hôm qua, khi anh mở cánh cửa màu xanh dịu mát, anh nói sẽ đưa em ra phố ngắm người ta nhộn nhịp yêu nhau, ngày cuối tuần mà thành phố vẫn ồn ào, hối hả. Em áp mình vào lưng áo anh, mùi của anh, mùi nồng nàn tha thiết, mùi của đồng quê đượm chút phiêu du.

Anh là con trai của đất, anh lớn lên trên cánh đồng bao la, tính cách phóng khoáng như đất nơi anh sinh ra. Em gặp anh trong một lần đi tình nguyện, em loi choi nghịch phá, anh nghiêm nghị, rất ít cười, thế là cả đoàn ghép chúng mình thành một đôi, anh nhỉ? Anh rụt rè bước bên em trên đồng mùa lúa chìn. Em còn nhớ mùi thơm ngàn năm vẫn vậy, vị đất nồng nàn quện vơi hương lúa kiêu xa. Mùi của đất quê anh, mùi của làng quê Việt rất đỗi thanh bình. Em nói nhiều và hỏi không ngớt, anh giải thích cặn kẽ. Sau này, anh nói với em là ngày hôm đó, tim anh có lẽ bị hỏng, em cười giòn tan nói: “em có sóng từ”.

Tình yêu là điều kỳ diệu của tạo hóa. Em – cô bé vô lo, vô nghĩ, bỗng trở nên mơ ước viển vông, mong sẽ được bên anh sớm tối. Em muốn cùng anh xây mái ấm gia đình, nơi có tay anh, tay em cùng vui vén. Ngày đi làm, tối về cùng nhau ăn cơm chiều, rồi chúng mình cùng ra ban công ngồi hóng mát, uống trà đêm, đợi hoa quỳnh nở. Em sẽ sinh những đứa con trắng trẻo, mập mạp, chúng sẽ mang dáng hình của cả hai đứa mình, anh nhỉ? Em bẽn lẽn kể cho anh nghe về kế hoạch tương lại, anh nhìn em chỉ trầm ngâm không nói. Em nũng nịu hờn trách “anh sao thờ ơ thế, chẳng nhẽ anh không muốn cưới em à?”. Em vùng vằng bỏ lại anh trên phố, đứa trẻ trong em không kịp nhìn thấy mắt anh buồn.

Anh hay dỗ dành, nâng niu em trong vòng tay ấm áp. Em là cô bé ngốc nghếch, chưa đủ lớn khôn để hiểu, để rồi em đã làm anh đau. Em bước đi bên cạnh người con trai khác, dáng anh gầy trong nắng chiều nhàn nhạt. Em đã không biết anh buồn. Em chỉ là cô bé háo thắng, muốn anh chỉ nhìn thấy em cùng em xây lâu đài tình ái. Nhưng em nào có biết anh còn trăm mối lo toan, anh chỉ là người con trai sinh ra từ đất nên anh nào có thể bên em.

Anh rời xa em vào buổi hoàng hôn muộn, khi trời chiều chuyển dần sang tối. Anh nhìn vào mắt em thật lâu rồi nói: “Chúng mình chia tay em nhé!”. Anh bước ra khỏi cuộc đời em nhanh như một cơn gió nhưng dấu vết thì chẳng thể tàn phai. Anh biến mất khỏi thành phố nhiều ánh đèn và bụi bặm, anh trở về với mảnh đất an bình – nơi anh là chính mình, không phải luồn cúi, nơi anh yêu nồng nàn và anh lại là anh.

Em là cô gái của ngày hôm qua, không hiểu chuyện. Anh là người đã dạy em lớn khôn. Em học cách nhìn cuộc sống chân thật. Em đi làm thêm ở một quán cafe, bê nước đến tê chân, mỏi gối rồi vui mừng đến tháng nhận tiền lương. Đã đủ thời gian để em khẳng định lòng mình, em vẫn sống tốt dù không có anh.

Em vẫn đi chơi cùng bạn bè, vẫn dạo phố mua đồ, đọc sách hàng đêm trước khi đi ngủ. Em vẫn nghe nhạc Hàn vào mỗi buổi sáng mai , em vẫn là cô bé của ngày xưa. Và em biết ở nơi xa anh cũng sống như vậy, hạnh phúc đủ đầy dù không có em vì cuộc sống không chỉ có niềm vui đôi lứa, còn chặng đường dài em và anh sẽ phải đi qua.

Em rời khỏi thành phố vào một buổi trời đông giá lạnh, nơi phi trường em nhìn thấy bóng anh. Bàn tay anh bó hoa chưa kịp tặng, mồ hôi ướt đầm vai áo làm em chỉ lo anh sẽ cảm. Mắt anh đượm buồn, anh nuối tiếc quãng thời gian đã xa, em chìm dần trong quá khứ của hai ta, lại hạnh phúc thấy mình là cô bé. Nhưng em đã đủ lớn để tìm lấy ước mơ, ngoài mơ được bên anh hạnh phúc, em sẽ đi để bay cao bay xa.

Mùi của đất thơm nồng, em như thấy lại mình trong ánh nước vô biên, mong manh sương sớm, nắng. Em đã về lại thành phố sau những ngày dài ly biệt, sau những nhớ mong tưởng chừng không dứt em lại trở về. Em lại muốn tâm hồn lần nữa được yêu anh, những lá thư nồng nàn tình yêu em vẫn giữ để mang về làm hành lý của tình yêu. Em quay đầu thấy dáng anh cao lớn, anh của em, người con trai sinh ra từ bùn đất, em đã trở về để lại được yêu anh…

Hạ Phong – theo Ngôi sao

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s