[Ngoisao.net]: Đan dệt những yêu thương


‘Tình yêu ở xa như ngọn lửa trong gió. Gió sẽ thổi tắt ngọn lửa nhỏ và làm bùng lên ngọn lửa lớn’.

Mattronxoe

Sẽ thiệt thòi biết bao nhiêu khi không có mùa đông, mùa của những cơn gió lạnh nhưng lại là cái cớ để con người ta cảm thấy cần gần nhau hơn – mùa của những ấm áp. Mùa đông cũng là mùa của những người con gái đan dệt yêu thương, cho những chiếc kim đan, đan cài sợi len làm nên áo ấm. Cho những bàn tay đan cài bàn tay, làm nên tình yêu. Và cho tình yêu đan cài tình yêu, làm nên hạnh phúc.

Nhiều khi em ngồi một mình, chỉ ước có một người bên cạnh lúc này nhưng người đó phải là anh, nhất định là anh cơ. Và đôi khi, một mình lang thang, chỉ ước có anh bên cạnh. Đứng tựa cửa, em nhớ những lần đứng đón anh về, nhớ những cái ôm thật chặt sau cánh cửa khép lại, nhớ những nụ hôn nồng nàn nán lại mỗi sáng anh đi làm hay mỗi tối anh đi trực.

Em nhớ những buổi học, em chuyển những trang nhật ký của chúng mình thành bài tập cho cả lớp làm. Những buổi học có bóng dáng anh và em trong từng phiếu bài tập được phát ra, từng cấu trúc câu được chép lên. Em nhớ những buổi nghỉ dạy học, nấu cơm đợi anh đi làm về, ríu rít, êm đềm, đầm ấm yêu thương… Chợt nhớ anh. Nhớ rất nhiều, anh có hiểu?

Đã gần một tháng kể từ ngày căn nhà vắng bóng anh. Bếp nguội tanh, bàn ăn đầy bụi bẩn, người ta không còn thấy một cô giáo tất tưởi trên trường về hay sau những buổi học chạy ù ra chợ, mua mua, chọn chọn và gửi vào món ăn tất cả yêu thương của mình. Đồ đạc… mọi thứ trong nhà thiếu vắng bàn tay anh, hỏng hóc, “bướng bỉnh” rồi quay ra “ăn vạ” và “bắt nạt” em. Em mong anh về!

Người ta vẫn bảo khi niềm tin càng nhiều thì sự hồ nghi, ghen tuông vu vơ càng dày bấy nhiêu. Xa nhau, nhớ quay quắt, một chút tủi hờn len lỏi khi nhìn thấy những cặp đôi tay trong tay, dù vẫn liên lạc nhưng vẫn có cảm giác khó nắm bắt, không chạm tới được. Khoảng cách sinh ra hoài nghi, sự im lặng tạo nên buồn tủi, thiếu quan tâm khiến cả hai có khoảng lặng rộng dần, rồi chỉ cần một thử thách nhỏ là nước mắt lại ứa ra khiến cả hai đứa đều mệt mỏi.

Em hiểu rằng yêu xa là một thử thách lớn, không nên tạo áp lực cho người mình yêu bằng những giận hờn vu vơ. Rõ ràng là nếu ở gần nhau thì giận hờn sẽ giúp hiểu nhau nhiều hơn nhưng khi đã có khoảng cách không gian thì giận hờn chỉ đẩy cả hai về phía xa dần. Em hiểu chứ, yêu xa, yêu chân thành thôi chưa đủ, cũng cần một chút lý trí, nêm một chút vị tha, thêm một chút sáng suốt trộn đều với thực tế cho ngấm mắm muối, rồi mới tạo thành món ăn ngon nhiều dinh dưỡng phải không anh? Nhưng tình cảm không phải nói là làm ngay được, tình yêu ở xa như ngọn lửa trong gió.

Ai đó đã nói rằng: “Tình yêu ở xa như ngọn lửa trong gió. Gió sẽ thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và làm bùng lên những ngọn lửa lớn”. Tình yêu không phải lúc nào cũng lãng mạn, bất diệt như con người vẫn mong. Không nhất thiết cứ phải là dòng thác ồn ào, náo nhiệt, dòng sông nhỏ êm đềm dưới hạ lưu lại thường là sự lựa chọn vững bền sau đó.

Nhưng dòng sông nào cũng có lúc dâng trào mùa lũ, cuốn băng đi tất cả những tù đọng để sau đó trở nên mới mẻ, trong trẻo và đẹp hơn. Chỉ cần trái tim có nắng, phải không anh?

Mattronxoe – theo Ngôi Sao

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s