Mất một người, ta đau bao lâu…


Mất một người, ta đau bao nhiêu lâu…

Một câu hỏi không bao giờ có lời đáp

Như tiếng gọi tan loãng vào không trung

Nỗi đau như một đồ thị đường cong, chập chùng chấp chới rồi vút lên đỉnh điểm, khi biết rằng ta đã mất nhau

Với thời gian, đường cong lịm dần, khẽ khàng rơi xuống, khỏa lấp bởi muôn sự đổi thay của cuộc sống

Dần dần, đường cong vỡ vụn, từng đoạn gẫy khúc rời rạc, tự tìm đường lẩn trốn trong cuộc đời

Trốn, ẩn, kín, chìm, khuất, né, tránh, khỏa, lấp, che, đậy…

Đôi khi, tại một không gian vô tình, tại một thời gian vô định, một đoạn gẫy khúc ngoi lên, đau nhói

Một đoạn mang tên con đường mình đã qua…

Một đoạn mang tên bản nhạc mình đã nghe

Một đoạn mang tên món ăn mình đã nếm

Một đoạn mang tên se lạnh buổi chiều đông

Một đoạn mang tên lời hứa về hư không

Và một đoạn mang tên người, với bóng hình mãi không phai nhạt

Chiều mùa đông, hoàng hôn, giáng sinh

Có một đoạn dâng trào

Nghẹn.

( Bài từ blog của TOU….http://toilah2o.wordpress.com/ )

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s